[Hot] Bảo Ngọc rau non 2k9 Quận 8 thiếu tiền nạp game phục vụ bố đường để được chu cấp . Xuất tinh liếm mút không sót 1 giọt
Nhưng tụi nó có quay lại thì cũng không còn đường nào chạy khi mà nguyên 1 bầy áo đen cũng đang từ từ cập sát lưng tụi nó. Đúng ra thì mấy cái chuyện đánh đấm này tôi không nên mang ra đây kể làm chi, vì nó cũng không dính dáng gì nhiều đến cái nội dung chính là mấy, nhưng tôi không ngờ nó lại dính dáng đến hai người đẹp hiền hậu của tôi… Vừa nhận cái tuýp sắt từ tay thằng đệ, tôi lao đến tính vụt vào đầu cái thằng người thì to mà óc như trái nho 1 cái cho nó tỉnh, nhưng khi cái tuýp còn đang nằm lơ lửng trên không khí chưa kịp hạ xuống thì tôi nghe tiếng la đầy quen thuộc: - Đừng Thanh! Khỏi cần quay lại tôi cũng biết cái tiếng la đó xuất phát từ miệng ai. “Quái lạ, sao hôm nay cô lại đi đường này! Chết mẹ con rồi, bị cô bắt gặp thì mất điểm hết trơn! Hix…” Vừa nghĩ vậy tôi vừa đóng bộ mặt khổ quay lại phía tiếng la vừa được vang lên. Như 1 nguồn điện cao thế chạy rần rần từ sống lưng tôi dọc lên não, tôi sững sờ buông ống sắt rơi 1 tiếng “cong” xuống đường. Trời đất quỷ thần ơi, không phải 1 mà là đến 2 người đẹp đến đây ngăn cản tôi dạy cho mấy thằng đời cô hồn trường này bài học. Từ từ lách đám đông lố nhố áo đen, 2 người đẹp tiến dần về phía tôi. - Anh, anh có làm sao không? Em sợ anh bị anh Phú ăn hiếp nên em mới báo với cô. – Con nhỏ lúc sáng tôi gặp ở cantin lên tiếng trước. Mịa nó, biết ngay là con nhỏ này nhiều chuyện méc cô giáo yêu dấu của tôi mà. Gặp thêm mình cũng ngu nữa, chọn chỗ nào không chọn, chọn ngay cái chỗ mà tụi cô hồn hay hẹn nhau ra đánh nhau, hèn chi nhỏ với cô tìm được là phải rồi. Thầm trách mình xong tôi hậm hực quay qua con nhỏ: - Bộ em tưởng anh dễ bị ăn hiếp lắm hả? – Mắt tôi bắt đầu vằn lên những tia màu đỏ. - Thôi đi Thanh! Hiền nó lo cho em thôi mà! Mà bộ em tính đánh chết người hay sao vậy hả? Có muốn bị đuổi học không? – Đến lúc cô giáo yêu dấu của tôi lên tiếng. Mà quả thật bình thường nhìn cô đã xinh, mà đến lúc cô giận lên nhìn càng xinh hơn. Quay qua thấy mặt cô đang đỏ hồng vì giận, ánh mắt thì nửa như giận dữ, nửa như cầu khẩn nhìn tôi,còn hai trái tuyết lê thì đang phập phồng lên xuống theo nhịp thở, mọi tức giận trong người tôi như tan biến… - Chỉ tại…tại… nó muốn kiếm chuyện với em trước chứ bộ – Tôi đóng vẻ mặt ngoan hiền.