[Hot] Tạ Thị Hương Giang 2k5 gặp em trên FB dateing . Đừng quay mặt em .... Ok em !!! Anh không quay mặt . Anh thật khốn nạn
– Con thấy hơi choáng váng. – Choáng váng à ? Khoong phải đâu. Ngộ pha thuốc với áp phiện á. Nị chỉ bị chút sái thuốc vì khoong kquen thui à. – Con thấy mắt hơi mờ. – Thấy phê khoong ? – Thấy dễ chịu. – Dzậy lúng rùi. Từ từ Nị đừng có lo lắng. Ngộ khoong bỏ nhiều thuốc đâu. Pây giờ Nị dạng chân ra cho Ngộ thoa thuốc. – Con tê quá. Con dang chân không được – Em hơi sợ nói. – Lể Ngộ giúp Nị cho. Nói xong, ông kéo hai chân của em sang hai bên, rồi ông lấy một cái lọ khác màu hồng, trút thuốc ra tay và áp lên chỗ kín của em. Đoạn, ông xoa, nắn, vuốt và rà, lên và xuống, làm cho em đang tê càng tê thêm. Một cảm giác dễ chịu nào đó lan tràn trong thân thể em, sướng không thể tả nỗi. Và em bắt đầu rên nhỏ trong cổ họng. Mỗi khi ông đụng trúng chỗ nào nhạy bén, em phải nấc lên thành lời. – Ông … ơi … ông làm con … làm con … – Nị sướng lắm rùi phải khoong ? – Ông hào hển nói. – Con không biết … ông ơi … ơi … ơi … ơi … Và lâu lâu, thình lình, ông vói tay chạm vào vú em. Em thấy tê rần cả cột sống. Hai chân em bắt đầu đá, đạp loạn choạng. – Nị nằm im, để Ngộ làm cho Nị sướng. Và em nằm im như lời ông dặn. Không hiểu sao em lại ngoan ngoãn như vậy. Mười phút như vậy trôi qua. Bỗng ông dừng lại hỏi : – Nị thấy thế nào. Nị dza nhiều nước lắm dzùi nè. – Con không biết. Như không tin lời ông nói, em thình lình ngồi dậy: – Đâu ông cho con coi. Ông đưa bàn tay cho em coi, mấy đầu ngón đã hoen ướt. Em hơi mắc cỡ nên nằm úp mặt xuống gối. – Tại ông chứ không phải tại con – Em nói lí nhí. Ông không đáp mà chuyển qua đề tài khác: – Pây giờ, để Nị khám Ngộ trước cái lã. – Khám gì ? – Em đột ngột hỏi. – Khám coi Nị có còn trinh hay khoong ? – Sao lại không, con còn trinh mà. – Khoong, Ngộ phải khám trước cái đã. Dạo nọ, người ta gạt Ngộ nói là còn trinh, làm Ngộ phải tốn tiền kiếm lứa khác, mắc coong lắm. – Con còn trinh mà – Em phân bua. – Nị nằm ngửa lại đi. Ngộ khám chút xí thui. Thấy tức tối trong lòng, em nằm xuống và dang chân cho ông khám. Ông chồm xuống, đưa đầu sát vào, tay ông vạch hai bên: – Nị còn trẻ lắm.