Rau sinh viên 2k6 UIT da trắng mướt eo con kiến mông lồng bàn bú mút hầu hạ ông chú 94 doggy em nó rên la bể phòng
Nghĩ sao mình đã boa cho nó 50k kêu nó lục cho mình em ngon mà nó lựa cho mình con này Trời. - Bộ cá sấu dưới Suối Tiên hôm nay sổng chuồng lên tới tận đây hả em? – Tôi hằn học hỏi con nhỏ. -Ủa, sao vậy anh? – Con nhỏ cuống quýt hỏi lại. Bộ có cá sấu trong tiệm em hả? Để em chạy đi gọi quản lý nha. Mẹ nó, mình đang điên thằng quản lý, nó tính kêu thằng quản lý đến đây để mình sỉ vả hay sao vậy Trời. Không hiểu là con nhỏ ngu thật hay ngu giả nữa. Bực mình xen lẫn với cảm giác uể oải, tôi không nói gì đứng dậy dúi vào tay nhỏ 100k rồi lững thững ra lấy xe mặc cho con nhỏ đứng la oai oái đàng sau: “ Anh ơi, sao vậy? Vào đây em cho anh sướng mà…” Thầm tự an ủi mình: “ Xem như 1 ngày bị cô hồn ám…” tôi bỏ đi thẳng… - Thanh à, Huyền yêu Thanh nhiều lắm, Thanh biết không? Ngay từ lần gặp đầu tiên Huyền đã có càm tình với Thanh rồi đó! - Nhưng mà….. - Không nhưng gì hết, với Huyền không quan trọng việc tuồi tác, chỉ quan trọng là có Thanh bên cạnh thôi. Môi nở một nụ cười thật hạnh phúc, cô hé bờ môi ra, đôi mắt khép lại như nửa chờ đợi, nửa mời mọc 1 nụ hôn nồng cháy. Tôi từ từ cúi xuống, mắt nhắm nghiền chuẩn bị cho 1 nụ hôn đầu vụng về…. “Chát”, “ giờ này là giờ nào rồi mà mày còn không chịu dậy chuẩn bị đi học hả? ” Một tiếng hét chói tai vang lên kèm theo là cảm giác đau rát từ bờ mông truyền tín hiệu lên não, trong vòng 1s tôi đã đủ tỉnh táo để phân tích cảm giác đau đó từ cái cán chỗi mà ba tôi đang cầm trên tay. Ngước lên thấy khuôn mặt hầm hầm của ổng, tôi không dám hé răng nói nửa lời. Lồm cồm bò dậy và lủi thằng vào nhà tắm đánh răng, tôi vẫn nghe ổng quát ở đàng sau: “ Lần sau mà còn đi chơi về muộn thì tao đập bể bi nghe mày…” Ngó đồng hồ mới hơn 6h15, tôi lầm bầm trách ông già chưa gì đã sồn sồn làm thấy ghê, vừa tròng bộ đồng phục mới may vào, chải chút 1 xíu cho ra vẻ Cháu ngoan Bác Hồ. Xong xuôi vơ đại mấy cuốn tập nhét vào cái giỏ laptop, không quên vớ luôn cái áo sơ mi tối qua nhét vô. Tôi xuống nhà và lặng lẽ dắt xe ra chuồn lẹ để trốn bữa ăn sáng (Đến h vẫn vậy, tôi chúa ghét ăn sáng, riết thành quen, sáng nào nổi hứng ăn sáng là đau bao tử gần chết), nhưng âm mưu bất thành khi mà tôi lạnh sống lưng khi nghe cái giọng chua lét vang lên: - Thằng kia mày không ăn sáng hả?