[Siêu phẩm] Tất cả quỳ xuống cho nhà vua . 1 mình cân 2 bé hết nổi phải gọi thêm thằng bạn thân đến tiếp viện Part 3
- Sao vậy cô? Cô mệt à? – Em làm bộ ngây thơ. Thôi để em mời nha! - À, uhm, thôi được rồi. Mà nè, xe này của em hả? - Dạ ba em mới thưởng cho em lúc em đậu vào trường mình đó cô. - Nhà em chắc cũng khá giả đó nhỉ? À mà ba em làm nghề gì? - Dạ, nhà em là cửa hàng điện tử M. Q đó cô. – Em trả lởi khiêm tốn, thôi mình đi nha cô. Trong cái mát lạnh của cái gió thu, hai cô trò chạy bên nhau chầm chậm cùng tận hưởng cái không khí trong lành đó. Tôi biết cô vẫn còn đang shock vì khi biết tôi là con của 1 trong những người nổi tiếng của huyện lúc đó, còn tôi thì đang dựng lên 1 kế hoạch có 1 không 2 trong đầu. Cô dẫn tôi đến 1 cái quán mà thú thật trước giờ tôi chưa từng bước vô bao giờ. 1 quán nhỏ thật nhỏ trong một cái hẻm nhỏ của 1 con đường nhò. Cái quán vô cùng đơn sơ, kê 3 cái bàn nhựa ọp ẹp. Nhưng được cái không biết có phải do tôi đói hay do quán đó có bí kiếp ướp thịt riêng mà tôi nghe mùi thịt nướng thấy cực kỳ hấp dẫn. Vào quán, tôi kêu 2 tô bún nem nướng cùng 1 lô các món mà quán có mặc cho cô ngăn cản.