Thuý Vy 2k9 An Giang bị thằng anh họ lôi ra vườn sau nhà public . Chuẩn gái non vú mới nhú rên thút thít nghe mà nứng
Cô tên là Ngọc Uyên, mong rằng cô trò chúng ta sẽ có một năm học thật vui và gặt hái được nhiều thành tích trong học tập và các phong trào, các em nhé! “Oái, thằng nào nhéo tao vậy! ” Đang sững sờ vì sự xuất hiện bất ngờ của cô chủ nhiệm mới, em chợt cảm thấy đau nhói ở bắp chuột, quay lại nhìn thì thấy 1 thằng nhóc người nhỏ thó ( Sau này em mới biết nó được bạn bè gọi bằng 1 cái tên cực hợp với thân hình của nó: “Nam lùn”) đang nhăn nhở nhìn em cười. - Bộ bị hớp hồn hả mày? – Nó hỏi em. - Mẹ, thế mày thấy gái đẹp mày có bị ngỡ ngàng không? À mà mày thấy cô chủ nhiệm thế nào? - Uhm, công nhận xinh thật! Nhìn cô dễ thương ghê mày nhỉ! - Uhm, mẹ mà mày làm tao hết hồn à! Mày tên gì? - Tao tên Nam, nhà ở La Ngà, còn mày? - Tao tên Thanh, nhà ở gần đây thôi. Thôi lát về nói chuyện tiếp giờ ngắm cô tí đã! - Mẹ, thằng dê! Nói vậy chứ tao cũng dòm tí! Hehe. Kết thúc trò chuyện, em lại quay qua tia cô giáo mới. Ánh mắt thay Camera quay trộm của em từ từ quay từ trên xuống dưới body của cô, phải nói rằng cô có một sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành như Nguyễn Du đã từng tả Thúy Kiều: “Làn thu thủy, nét xuân sơn, Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh. ” Sỡ hữa một khuôn mặt khá xinh, làn da trắng ngần như tiểu thư khuê các, cộng thêm vòng một như lúc nào cũng muốn vượt ra khỏi sự gò bó của tà áo dài, vòng eo thon và vòng ba thì hỏi tả chắc các bác cũng biết, tiêu chuẩn của mọi sự tiêu chuẩn. Qua những đánh giá trên, em đưa ra một nhận định liều mạng mà sau này em mới biết là em sai lầm: - Chắc có lẽ cô là khoa khôi của trường quá mày ơi! – Tôi quay qua nói với thằng Nam. - Uhm, cô xinh ghê mày nhỉ! - Móa, tao chỉ muốn…. thôi mày ạ! - Hehe, mày giống tao! Thôi cô nhìn kìa, đừng nói nữa. Em im lặng và quay lên ra điều mình ngoan ngoãn lắm nhưng thực chất ra là lại ngồi quay Camera cô và thả hồn theo gió với những ý nghĩ và sự tưởng tượng vẩn vơ tiếp… Chân thành cảm ơn bạn “Buontinhchoicave” và bạn “boyculanz” và tiếp thu ý kiến của bạn, mình xin sửa đổi lại! Nói chung ngày đầu tiên nhận lớp và những ngày học sau đó với tôi là những ngày tháng chán và nhàm chán như người thành thị bị cúp điện.