Phá zin đít múi mít 2k3 siêu chân thực em hét lên vì thốn lòi lồn . Đít quá bót chỉ nhét được cái đầu cu
Còn đang chìm đắm trong những ý nghĩ thật là trong tối của mình thì tôi nghe cái giọng ồm ồm quen quen vang lên: - Hiền sao đi ăn mà không gọi anh đi cùng vậy? À thì ra con nhỏ này tên Hiền, người đẹp mà tên cũng hiền thật ấy nhỉ. Nhưng không biết nó có Hiền thật không ta? Quay sang liếc con nhỏ, thấy con nhỏ vẫn tỉnh bơ ngồi gắp từng cọng phở đưa lên miệng ăn như không có chuyện gì xảy ra. Tạm thời rời mắt khỏi thân hình con nhỏ, tôi lia mắt qua chỗ cái giọng nói vô duyên vừa cất lên lúc nãy. Đang tính quát: “ Đìu móa xéo cho ông tận hưởng…” thì tôi lại bắt gặp cái cảm giác lành lạnh chạy dọc từ sống lưng lên não như lúc sáng. Trời đất quỷ thần ơi, sao tự nhiên sáng nay con gặp cái thằng khốn nạn này hoài vậy nè Trời? Thì ra là cái giọng nói vô duyên hồi nãy chính là từ cái miệng của cái thằng nhóc lúc sáng vừa hăm dọa tôi. Như vừa nhìn thấy người quen, thằng nhóc liền tia cái mắt từ dịu dàng sang tia lửa chiếu sang tôi: - Mày làm cái gì ở đây? Cút mau! – Nó quát lên. Mẹ nó, nó tưởng tướng nó to nó ngon bắt nạt người khác sao Trời? Mịa mày thử bước chân ra đường coi, tao không cho mày chèm bẹp tao mới lạ. Nghĩ là vậy, nhưng biết đây chưa phải là đất của tôi, nên tôi quay lại nói chuyện với nó bằng 1 cái giọng thật nhã nhặn: - Xin lỗi bạn, mình ngồi đây uống nước lâu rồi. Bạn có thể qua bàn bên cạnh ngồi dùm. Nói xong, tôi quay lại đưa ly nước lên miệng uống như không có chuyện gì xảy ra. Đối với tôi thì không có chuyện gì, nhưng đối với toàn bộ tụi học sinh có mặt ở cantin lúc đó thì như đang có động đất 12 độ richte vậy. Tôi nghe vài tiếng xì xào bàn tán: “ Thằng này liều dám cương với anh Hai! ”, “ Thằng này chán sống rồi”, vân vân và vân… Nghe mấy thằng nhóc kia nói vậy tôi cũng hơi lạnh sống lưng. Đang ngồi nhắm mắt đợi ăn nguyên cái ghế hay cái chai vào đâu thì tôi nghe 1 giọng nhỏ nhẹ cất lên: - Thôi bỏ qua cho ảnh đi anh Phú. Tại sáng nay em đói quá nên đi vội quên không gọi anh. – Con nhỏ HIền quay sang nói với thằng anh Hai với cái khuôn mặt như kiểu sắp ói tới nơi.